What the brogue?

Trong những kiểu giày tây dạo gần đây khá nổi (tại VN là chính, vì Tây họ mang từ thời đại Công nghiệp mới rồi), đó chính là giày brogue – aka giày có đục đục/có hoa văn/có họa tiết. Bài viết này sẽ dành cho những người mới tìm hiểu về brogue.

img_6787

Màu sắc cũng rất quan trọng trong việc lựa chọn giày brogue. Các màu có tố chất của sắc nâu thông thường sẽ làm nổi bật các họa tiết brogue hơn đen. Nguồn: Tác giả

Thứ nhất, brogue ban đầu có công dụng rất practical. Gốc ở Ireland & cao nguyên Scotland đồng ẩm, người ta mang giày đục lỗ xuyên thấu để…thoát nước, nói theo cách này thì brogue chính là thủy tổ của Crocs. Tuy nhiên, như nhiều phong cách thời trang khác, mỗi thời đại sẽ có cách nhìn nhận và tiếp đón các gu khác nhau, brogue dần dần trở thành một hình thức trang trí chủ đạo trong giày tây. Nói dễ hiểu, những đường đục lỗ (thường có lỗ tròn nhỏ, to, cả những hình lục giác, diamond v.v..) đều gọi là brogue. Cho nên, dịch ra tiếng Việt sao cũng được, nhưng giờ bạn đã hiểu brogue cơ bản là gì.

Điều tiếp theo là brogue có rất, rất, rất nhiều dạng. Tuy nhiên, 3 kiểu giày phổ thông nhất của brogue chính là Full brogue, Half-brogue (tinh tế hơn sẽ gọi là Semi-brogue) và Quarter-brogue. Chi tiết như sau:

img_6728

Left to right: Fullbrogue in antique copper, Halfbrogue in Burgundy, Quarterbrogue in Chestnut. Nguồn: Tác giả

 

1. Full-brogue:
Dòng này là typical và xưa hơn cả xưa của giày tây. Thường được tạo dáng kiểu cánh chim, hay chữ W (tiếng Anh gọi là Wingtip – nên nếu các bạn nghe wingtip thì thường cũng có nghĩa nó là fullbrogue, dù không phải fullbrogue nào cũng làm theo dạng wingtip). Về full-brogue, các bạn sẽ thiếu nhiều kiểu khác như: U-tip, Longwing, nhưng phổ thông nhất sẽ vẫn là Full-brogue (hình đầu từ trái).

septieme-largeur-longwing-brogue

Longwing của Septieme Lageur (Nguồn: The Shoe Snob Blog). Cơ bản đường brogue ở mũi sẽ kéo dài đến tận phần gót giày, thay vì dừng lại ở điểm nào đó giữa giày như Wingtip.

Cơ bản, fullbrogue cũng có nghĩa là nhiều brogue nhất. Cấu tạo sẽ bao gồm đường trang trí brogue bo theo các đường may, và quan trọng nhất là phải có một medallion (mề đay) vẽ cũng bằng brogue trang trí ở phía mũi giày. Thiếu khoản này thì không gọi là fullbrogue được. Có một dạng biến thể khá hay của Wingtip là Austerity Brogue, nghĩa là giày cũng may bằng hình thức Wingtip, nhưng hoàn toàn không có đường brogue trang trí hay cả medallion, thể thức này khá sang trọng và cũng đẹp theo cách rất riêng.

ascot-shoes-mto-vass-oxford-austerity-brogue-antique-cognac-k-last-03_grande

Austerity Brogue của hãng Vass. Nguồn: Vass

Đôi chút về medallion: Có rất, rất nhiều hình thức khác nhau để trang trí mũi giày. Ở Saigon thì có hiệu giày Dominique de Saint Paul có hình thức brogue hình ngôi sao cờ Việt Nam khá lạ. Nếu bạn đặt giày theo hình thức làm riêng, thì việc tự chọn medallion cho mình cũng là một việc làm khá thú vị.

dominique-saint-paul-shoes-belt

Semi-brogue của Domique Saint Paul (Medallion có hình ngôi sao pentagram khá độc đáo). Nguồn: DSP

2. Half-brogue:
Cap-toe thường được xem là chuẩn mực formal hơn ở giày tây so với hình thức wingtip. Chính vì vậy, half-brogue là hình thức làm giày kết hợp cap-toe (đường may ngang mũi giày) và vẫn giữ medallion cũng như các đường brogue trang trí khác tương tự như fullbrogue. Hình thức này nói chung không quá đặc sắc về hình thức, nhưng vẫn là một lựa chọn cho những ai đam mê brogue.

3. Quarter-brogue
Đây là dạng brogue ít nhận được chú ý hơn từ các hãng giày. Một phần do nó quá đơn giản, hầu như không tách biệt nhiều khỏi hình thức của bất kỳ đôi giày trơn nào truyền thống trừ đường brogue chạy liền theo mép giày và đường captoe. Nếu bạn là người ít cầu kỳ, nhưng vẫn muốn có một chút độ độc đáo trong việc chọn trang phục, Quarter-brogue sẽ chính là best of the world.

Càng ít brogue, càng formal. Theo đó, fullbrogue sẽ casual nhất, cuối cùng là quarter-brogue. Tuy nhiên, kiểu dáng chỉ là một yếu tố quyết định độ nghiêm trang. Quan trọng nhất vẫn là màu sắc, cũng như chất liệu. Một đôi wingtip màu đen sẽ nghiêm chỉnh hơn rất nhiều một đôi quarterbrogue màu cognac da lộn. Tuy nhiên, quan trọng nhất vẫn là gu thẩm mỹ của riêng bạn và môi trường sinh hoạt/làm việc. Cho dù nhu cầu của bạn ra sao, sẽ luôn luôn có một loại brogue phù hợp cho bạn. Keep looking and dress well, gents.

IMG_6801.JPG

Good shoes maketh good dressers – Me.

Nói về giày tây (Pt 3) – Chọn kiểu giày gì?

Lần đầu mua giày, kinh nghiệm của mình có 2 nguồn tư vấn sau:

1) Giày của Papa để lại, papa nói kiểu gì mua kiểu đó.
2) Nhân viên bán hàng (em thấy anh đi kiểu này hợp nè).

Đáng tiếc, papa có thể sẽ không biết nhiều về giày, còn nhân viên bán hàng không phải ai cũng rành rẽ (tin mình khoản này). Nên bạn phải là người nắm rõ mình thích giày kiểu gì, hay chí ít, cũng phân biệt được tên gọi dựa vào phân loại để khi đi mua, mình dễ dàng yêu cầu chọn lựa hơn. Mặt khác, phân loại giày không dễ, do suy nghĩ và thói quen mà chúng ta dễ chia thành các loại khác nhau. Người ít đi giày sẽ chủ yếu gọi chung là giày lười/giày cột, người thời trang sẽ chia ra làm boots/giày cổ ngắn/giày trang trọng/giày casual. Ở đây mình sẽ nói chủ yếu về việc phân loại giày thông qua cách thức cấu tạo chung của mũ giày, một chút về tính thời trang của nó và cách ăn vận khi đi kèm. Các bậc thời trang thứ lỗi nếu người viết mạo phạm điều gì nhé.

MỘT SỐ LƯỢM LẶT
a/ Giày càng gọn, “sạch” phần show ra thì càng trang nhã.
b/ Giày ít trang trí chừng nào, formal hơn chừng đó.
c/ Da trơn (crust leather) sẽ nghiêm trang hơn da lộn (suade). Da cá sấu hay đà điểu, da rắn có lẽ dành cho những người cá tính hơn là bảo thủ.
d/ Màu đen là formal nhất, sau là dark brown, sau nữa là các sắc nâu trung, burgundy, xanh navy, tan, dark green v.v..(dù chuẩn mực thời trang ngày càng thay đổi suy nghĩ về thang bậc này).

*Mình sẽ không đi sâu vào phần kỹ thuật kiểu gọi phần gì là gì của đôi giày, vì có lẽ nhiều bạn đọc bài còn xa lạ. Ngoài ra, cũng đã rất nhiều người/nguồn nói về điều này. Thay vào đó, mình mượn một hình ảnh minh họa và link sau để các bạn cùng tìm hiểu. Nếu có thể mình sẽ làm một vlog sau.

** Đọc mô tả phần giày không hiểu cũng không sao, cứ mua mỗi kiểu một đôi, rồi bạn sẽ hiểu. 

cau-tao-mot-doi-giay-oxford-derby-1

Cấu tạo chung của Oxford & Derby (Source: Thebrocode)

GIÀY CÓ CỘT DÂY
1) OXFORD (BALMORAL) – mui giày đóng (closed lacing)
Cá nhân, đây là kiểu giày mình thích nhất, phần vì sở thích cá nhân, phần vì nó phù hợp cấu tạo chân mình (chân bằng & mu thấp). Trong tất cả sáng tạo về giày, Oxford luôn là lựa chọn thanh lịch và trang nhã nhất.  Phần dây cột của Oxford được giấu kỹ dưới phần mui giày, khi người mang cột khép lại, phần dây cột sẽ được che kín dưới phần mui giày, tạo nên tổng thể một đôi giày gọn & sạch.

img_20161209_093233

Oxford captoe đen – mui giày đóng.

Tuy nhiên, Oxford không phải không có khuyết điểm về style. Thứ nhất, nó rất formal. Thực sự, lúc đầu mới mua giày mình cũng chẳng hiểu thế nào là formal/informal vì cứ giày tây là lịch sự hơn giày Bitis/Nike rồi. Nhưng thực sự càng tìm hiểu về lịch sử, về styling thì các bạn sẽ thấy tính formal của phục trang đôi khi rất subtle, nhưng chỉ cần thêm/bớt một ít sẽ làm nên sự khác biệt. Ngoài ra, Oxford mang vào – xỏ ra cũng sẽ mất thời gian hơn. Nếu bạn nào làm việc ở môi trường mà giày dép phải ra – vào liên tục thì có lẽ không nên chọn Oxford trong lần mua đầu tiên.

2) DERBY (mui giày mở – open lacing):
Em họ của Oxford. Các bạn lưu ý là derby còn có 01 bà con là blucher (dù nói chung thì blucher giống Derby đến mức như so sánh Keira Knightley & Natalie Portman). Về cấu tạo thì cũng tương đồng Oxford, nhưng khác là thay vì Oxford có cấu tạo đóng, thì Derby lộ tất tần tật bộ đồ nghề dây mơ rễ má ra như hình.

img_20161209_090735

Suede derby – mui giày mở.

Vì lẽ đó, tựu trung thì Derby thường được cảm nhận là không formal kiểu khép kín như Oxford. Nhưng điểm mạnh nhất của Derby mà Oxford không thể có chính là độ vừa vặn của Derby khá thoải mái. Bạn nào mu chân cao hoàn toàn có thể thoải mái đi Derby mà không bị tình trạng cột dây không hết như Oxford. Ngoài ra, cũng là cột dây, nhưng theo kinh nghiệm bản thân, Derby đi gọn và nhanh hơn Oxford nhiều do chỉ cần nới lỏng dây ra là xỏ chân vào nhanh được. Ngoài ra, Oxford đi với quần casual thì nhìn hơi lạ, kiểu chúng ta không thuộc về nhau (bạn nào thử mang oxford đen mà đi với jeans nhạt màu, áo thun sẽ thấy rõ), nhưng Derby thì thoải mái phục trang theo lối hàng ngày dễ dàng. Theo mình, đây là kiểu giày đầu tiên mà một bạn trai tại VN nên mua, vì nó rất dễ mang, đủ lịch sự mà lại không quá cầu kì tách biệt so với đám đông.

GIÀY KHÔNG CỘT DÂY
1) Loafers:
Còn được gọi dưới cái tên dân dã: giày lười. Loafers là một loại giày rất thú vị, bị gán cái tên lười là bởi do nó không cần cột dây, thao tác mang vào tháo ra vỏn vẹn 3s so với việc ngồi tỉ mẩn thắt dây, cột nút, chỉnh căn ngay ngắn của giày cột dây. Vì lý do nào đó mà loafers hình như là loại giày phổ biến nhất mà mình thấy hiện nay, từ già đến trẻ đều chuộng.  May mắn thay, loại giày này vẫn khá đẹp nếu biết chỉn chu trong ăn mặc một chút.

15442173_1507791349235798_4858693296854585229_n

Penny loafers (CNES) Một đôi loafer màu nâu là bạn đường của những ai hay đi làm trễ (5s là phóng).

Loafers cũng có nhiều dạng, penny loafer, tassel loafer, Guccy loafer v.v.. loại phổ thông nhất mà các bạn biết hiện nay là penny loafer (loại giày có một miếng da ngắn vắt ngang giày, có cắt một lỗ hình bán nguyệt). Tên gọi penny vì theo các nhà “sử học” giày, ngày xưa sinh viên Mỹ vì sợ túng tiền gọi điện phone booth về nhà bất tử, nên có nhét vào mỗi chiếc 01 đồng penny, thành ra được 02 penny đủ gọi điện thoại. Không biết thực hư, nhưng quả thật là penny loafer rất tiện và đẹp chừng mực. Bạn nào đầu tư vào một đôi penny loafer nâu, đế goodyear (loại đế may chắc chắn nhất) thì ắt đôi giày sẽ phụng sự bạn rất nhiệt tình. Lưu ý: đế goodyear khá cứng và trông dày dặn, nên nếu bạn muốn có hình ảnh sleek, cảm giác đế mềm mại thì giày may đế blake (mckay) hay bolognese sẽ là những lựa chọn rất ổn về công năng.

2) Moccasins:
Cái vui của tiếng Việt là tên của loại giày nào cũng có thể..Việt hóa cho vui. Moccasins do đó còn có bí danh là giày mọi. Gọi là mọi cũng không phải không có lý do, vì gốc các của loại giày là của người da đỏ Bắc Mỹ (nhỏ mình cũng hay bất lịch sự gọi người ta là mọi da đỏ). Bản thân mình không thích dạng giày này, nhưng xã hội hình như rất chuộng nó, vì so với các dạng loafers mang tính trang trọng chút kiểu penny hay tassel, thì giày moccasins cực kì thoải mái. Với đặc thù thiết kế rất đơn giản, và thường có đế mỏng, chỉ đơn giản là một tấm cao su đúc tăng ma sát nên thường ai cũng có thể đi được dạng giày này. Dù mang nó để đi làm công sở nhìn rất ư là sloppy.

mens_driving_shoes_teaser

Driving shoes – tiếc là không phải gu của mình (nên không có hình). Source: globalblue

Tuy vậy, moccasins cao cấp không hề dễ làm. Phần khâu tay giữa phần da trên và da dưới thường phải làm handmade 100%, rất khó khâu máy. Mình có dịp vào nhà máy giày xem, và thường tỷ lệ giày moccasins bị trả dường như thường liên quan đến việc khâu tay bị lệch, không đều nhiều hơn là do các yếu tố khác.

3) Monkstrap:
Giày thầy tu. Các bạn cùng trang lứa hiện nay đang rất chuộng dạng giày này (mình cũng bắt đầu tập tành). Điều thích của dạng giày này là cũng khỏi cột dây, đơn giản chỉ cần gắn khóa lên và đi (có loại 01 khóa, có loại 02 khóa, còn loại 03 khóa hơi..mệt và hơi lỗi thời nên bạn đừng mua). Về cách thức này, thì việc khóa dây của giày monkstrap na ná dây nịt xỏ lỗ, càng xiết thì giày càng chặt, dù thực tế, vừa hay không sẽ không do độ chặt này quyết định, bạn nào thích fashion Ý sẽ thấy các anh con cháu của Da Vinci nhiều khi không khóa giày, do nó cần phải fit sẵn theo kiểu loafer, phong cách làng nhàng (nonchalant) này cũng là một đặc thù của vùng Nam Âu.

Ngoài ra, so với oxford thì có thể nói bạn nào có mu bàn chân mỏng thì phải cẩn trọng khi mua giày monkstrap, vì nó sẽ không khít kiểu như giày cột dây được. Monkstrap thường là dạng giày dễ gây tranh cãi, ai thích sẽ rất thích và ai không sẽ than trách nó cực kì. Cá nhân mình nghĩ đây là một sáng tạo giày rất thú vị, độ formal cao – thua oxford nhưng được hơn derby, do nhìn chung đôi giày vẫn sạch dây nhợ và trông khá sleek. Việc không cần cột dây cũng là một điểm cộng cho những ai hay bận rộn, hay môi trường làm việc thường xuyên phải cởi, tháo giày mà vẫn muốn giữ vẻ thanh lịch.

img_20161204_081841-1

Single monkstrap in burgundy (đã mua màu này thì xác định tránh xa các ngành nghề mang tính thanh niên nghiêm túc).

TÓM LẠI

Trừ boots là mình chưa cover trong bài viết, cũng như về thể loại giày brogue (đường đục lỗ trên giày) thì bài viết cũng list được những thể loại giày mà một average guy có thể thấy ở VN hiện nay. Thế giới giày tây nói chung là vẫn còn rất đa dạng, ngay cả trong một loại giày (oxford) sẽ còn chia ra rất nhiều kiểu trang trí, sắp xếp, chi tiết và cả chất liệu khác tạo thành rất nhiều lựa chọn cho người mua. VD: oxford da cá sấu sẽ làm nên một cảm giác rất khác so với chất liệu da bê/bò thông thường. Các bạn nếu thích dạng giày nào, có thể:

  1. Dùng pinterest, instagram search # để nhìn xem cảm giác mình có hợp với loại/kiểu giày đó không.
  2. Nghĩ xem lối sống/cách ăn vận của mình nằm trong thang bậc formal cỡ nào và chọn lựa.
  3. Nếu chưa có nhiều kinh phí, play it safe. Một đôi lúc nào đi cũng được (dù không là đẹp nhất) vẫn hơn một đôi đi cho duy nhất một mục đích rất đẹp nhưng xong lại xếp xó khi mình cần.

Chúc các bạn mua được đôi giày mình cần thật ưng ý.

Nói về giày tây (Pt 2) – Mua và mang thử

Về việc thử giày, mình có một số DOS & DON’TS theo kinh nghiệm như sau:

DOS:

1) Hỏi rõ giày này quy chuẩn theo hệ size nào. Size UK khác size US và ngược lại. Mình gửi kèm bảng tham khảo.

sizechart

Anw, tham khảo vẫn là tham khảo. Size 40 hãng này không có nghĩa là size 40 hãng khác.  Source: eBay

2) Đây là phần mà đa số người mới mua giày không biết: giày ngoài bề dọc, mà bạn hay được nôm na chỉ là size 40, 41, 42 v.v.. nó còn có bề ngang nữa (BOOM). Đây là lý do tại sao nhiều bạn đặt giày nước ngoài về, đã chọn đúng size mà sao đi hoài không vừa phải bán lại.

3) Kiểm tra độ fit theo cảm nhận về sự thoải mái, chứ đừng nghe theo kiểu gót phải thừa 1 ngón tay, v.v.. Mình có những đôi thừa mà vẫn chật, và có những đôi khít mà đi vẫn lỏng. Lý do: độ vừa của đôi giày đến từ rất nhiều yếu tố, vừa mu bàn chân, vừa gan lòng bàn chân (arch), vừa độ dài, vừa gót, vừa chiều ngang v.v.. thậm chí là do cả chất liệu của giày và cả thời gian da được tạo hình trên form giày (form giày gọi là last). Giày da lộn sẽ luôn thoải mái hơn là da trơn. Cho nên, bài học quan trọng nhất là bạn PHẢI trực tiếp thử giày. Dù nhiều hãng cho hồi trả nếu không vừa, nhưng việc thử giày trực tiếp không những giúp bạn đỡ mất thì giờ (do cứ phải chọn rồi trả) mà còn giúp bạn hiểu rõ hơn về đôi chân của mình cho những lần thử sau này.

img_20161209_085028

Size 8 của Fugashin – tương ứng 8,5 US hay 42 EU.

4) Khi thử giày, nên gentle với giày thử. Vì có thể bạn sẽ không mua đôi đó, cửa hàng sẽ cần phải bán lại nó ở trạng thái còn bán được. Mình từng thấy những khách hàng mang đổi trả những đôi giày rõ ràng bị xước đế da(do đi trên bề mặt nhám), nhăn rất thô bạo (do không vừa vẫn ráng thúc chân như mẹ con nhà Cám) xong vẫn nằng nặc yêu cầu nhà giày cho đổi số. Thực tâm, đó là những lỗi mà khách hàng nên tự chịu trách nhiệm thay vì đổ cho nhà giày.

5) Nói về thử giày, nếu bạn thử giày đế da (leather sole), nhớ đi trên bề mặt mềm mại kiểu thảm, hay mình thích kiểu trải tấm da cho khách đi thử. Nó đảm bảo đế đôi giày không bị hư hại nếu bạn trả lại và thử đôi khác.

6) Hãy lịch sự với nhân viên bán hàng, các bạn đó sẽ giúp mình rất nhiều nếu các bạn cảm thấy mình có chút tác phong dễ thương lịch sự (ví dụ: tặng kèm thêm vài món linh tinh, không đáng chi phí của cửa hàng nhưng mua vẫn mất tiền, hay giúp mình một số mẹo chọn giày tốt hơn v.v..). Tương tự, nếu mua không vừa và cần trả lại hãng giày, đừng đi trong giày quá 1h, vì sau thời gian đó giày sẽ bị form theo chân của bạn và khó bán lại được cho người khác.

7) Nếu bạn mua giày và cảm thấy lỏng/chật thì nên gia giảm +/- 01 size để cảm nhận độ fit tiếp theo. Nếu có độ fit nào 98% ổn rồi, thì có thể mua chứ không cần +/- size nữa vì lý do Giày sẽ hơi giãn nở và bám vừa chân hơn sau một thời gian sử dụng.

8) Nói về fit: nếu là giày dây, hãy thử cột/nới dây để thử. Có khi đôi giày đã vừa rồi, nhưng do bạn không thắt dây đúng nên vẫn có cảm giác lỏng/quá chất. Quan trọng hơn, là khi thử hãy đi lại như bình thường bạn hay đi. Nếu chỉ xỏ giày vào và nhìn gương thì rất dễ mua nhầm.

9) Nên thử giày vào chiều – tối. Chân bạn sẽ căng ra đúng kích cỡ thông thường của nó hơn sau một thời gian vận động.

Tóm lại: Đừng chỉ nhìn mình mang giày trong gương. Bạn PHẢI xỏ giày vào, đi lại quanh 01 vòng quanh phòng hay khu vực đi giày thử được để cảm nhận nó. Khác với quần áo, giày thường là khoản đầu tư đáng giá, và một khi không vừa và nếu cũng không được đổi trả thì việc làm cho giày vừa chân là rất hạn chế (nếu có thì cũng dễ ảnh hưởng đến thẩm mỹ và sự thoải mái của giày). Khi đi lại, hãy cảm nhận hết dây thần kinh của bàn chân: có đau không (giày mới sẽ hơi cứng nhưng không đau kiểu rõ rệt), có lỏng/chật ở đoạn nào không, có thoải mái cho bước đi không? Nếu câu trả lời là không ở bất kì câu nào, bạn up/downsize hay thử qua dòng khác, còn nếu vẫn thích mẫu đó thì cứ mạnh dạn sang nhà giày khác đi thử. Mình từng kiếm một mẫu, một màu và phải đi hết 4 nhà giày mới chọn được size và mẫu như ý. Good shoes, they don’t come easy. 

 

15442173_1507791349235798_4858693296854585229_n

Penny loafers – Loafers nói chung thường dễ tạo cảm giác tuột gót, nhưng không phải cứ tụt gót là do giày không vừa chân bạn.

DON’TS
1) Chỉ nghe lời người bán. Mình đi gần hết các hiệu giày trung cấp/cao cấp ở SG (dù windows shopping là chính) thì thường nếu nhân viên của hãng nào do chính hãng tự sản xuất sẽ rành rẽ về giày hơn, do các bạn đó thường có điều kiện ra xưởng xem quy trình sản xuất và nhận được training tốt hơn. Ngược lại, các hãng mang tính mua đi bán lại, hoặc chỉ design, làm thương hiệu chứ không sản xuất thì nhân viên sẽ có kiến thức kém hơn một bậc (dù thi thoảng vẫn có một số bạn rất xuất sắc). Ví dụ: hỏi về chất liệu da thì chỉ chung chung là da ngoại nhập (nhưng ngoại nhập là nhập ở mô?). Ngoài ra khi hỏi về tốt / xấu của các loại da thì mụ mị hẳn. Kém nhất có lẽ là nhân viên của các quầy ký gửi ở department store, trừ khi họ cũng là nhân viên của hãng giày đào tạo, thì sẽ rất mù mờ về sản phẩm, tư vấn chỉ để đẩy được target và hầu như sẽ không educate được gì thêm cho khách hàng. Thật lòng, có lẽ mô hình department store sẽ sớm bị thay thế bởi cửa hàng chính hãng nếu tình trạng trả lương thấp và đào tạo kém cho nhân viên cứ tiếp diễn như hiện nay.

2) Không muốn harsh, nhưng mình hơi dị các trường hợp mang giày đen, quần sẫm màu và đi vớ trắng. Kiểu này chỉ hợp với Michael Jackson thôi, và tiếc thay là ông ấy chết rồi. (Không liên quan nhưng bức xúc nhất thời nên giãi bày qua trang giấy).

551f178f-aa0c-4777-b359-258754e46ca1

I love MJ, white socks are for him, only, please.

3) Mua hàng vì cuốn theo sales off. Kinh nghiệm của mình là nếu cửa hàng giày sale khoảng 10 – 25% thì đó vẫn là hàng tốt, họ giảm giá để giảm tồn kho, tăng thanh khoản tiền mặt làm việc khác và kích thích tiêu dùng. Nhưng nếu cửa hàng nào sale liên tục kiểu 50%, thì đó thường mới là giá trị đáng giá của đôi giày đó (nói xấu chút, kiểu của Aldo). Một số hãng giày danh tiếng cũng có sale 50%, nhưng thường là do hàng hơi bị lỗi mốt hay size lạ (quá nhỏ hoặc to), tuy nhiên chất lượng vẫn rất đáng mua nếu bạn có nhu cầu. Rút lại: vẫn nhớ kiểm tra da, đế và PHẢI thử giày để không mua hớ.

4) Ham hàng rẻ. Dạo quanh Facebook không khó để thấy những shop bán những loại giày tây có kiểu dáng đáng lý phải ở khung giá tương đối cao, kể cả Oxford wholecut (dạng này khó làm và thường đắt) với giá chỉ 600,000 – 700,000. Dù hình ảnh qua web rất rất là lung linh, nhưng sự thật mình đi mục sở thị thì thấy ra sau:

a/ Đó không phải là da.
b/ Nếu đó là da, da đó rất rất xấu. Mình chỉ cần dùng ngón tay ấn vào sẽ thấy da hoàn toàn không có đàn hồi, nhăn rất nhanh và xấu, khả năng làm từ da genuine leather (loại da hạng 3) rất cao. Ngoài ra đế cao su và gỗ có chất lượng khá kém. Budget này thực sự là KHÔNG có giày tốt để mua, cho dù là giày 2nd hand hạng nhất nhì(giày 2nd sẽ có bài viết khác). Các bạn tốt nhất, nếu cần gấp giày tây, hãy nhắm những hãng như Vinagiay – giá rẻ và chất lượng tạm. Còn nếu không, để dành mỗi tháng một ít để mua giày cho đúng giá, đi tốt sức khỏe và nhận được nhiều lợi ích hơn rất nhiều.

c/ Form giày rất “lạ”. Dài và rộng không hề tỷ lệ với nhau. Lý do mình phỏng đoán do người làm ra sản phẩm này sử dụng form giày có chất lượng không tốt. Tuy nhiên ở góc chụp có chủ ý, sản phẩm vẫn nhìn khá bắt mắt.

5) Đừng mua giày đế gỗ (có đó). Thường có một số shop nhập giày China về bán sẽ dùng gỗ thay cho da làm đế để nhìn vẫn lịch mà giá rất mềm. Gỗ là loại vật liệu không đàn hồi được, nên bạn đi nhiều chừng nào, gót chân bạn sẽ càng hứng lực chừng ấy. Ngoài ra, gỗ chịu nước rất kém. Cơn mưa đi qua và đôi giày cũng sẽ khó ở lại.

6) Mua chỉ vì brand. Nếu có thể, hãy mua giày của hãng trực tiếp sản xuất. Ví dụ: mình từng thấy một đôi của Pierre Cardin, chất lượng tầm tầm bậc trung có giá đắt gần gấp đôi một đôi tương tự tại hãng khác tự sản xuất. Shock of the month: giá đó còn là giá đã giảm 50% của PC (wth!!!). Brand không làm mình sống tốt hơn được, chất lượng và giá hợp lý thì có thể.

One last thing, good things don’t come cheap. Nếu bạn thấy hầu như những nhà giày danh tiếng bán đôi này với giá thế này, và có một brand khác trong cùng điều kiện kinh doanh tương tự bỗng dưng bán được với giá không chỉ rẻ hơn 10, 20% mà là 60%-70% thì nên bo xì nó từ đầu. Facebook ads và photoshop vẫn lừa được khối người.

Tóm lại: Người mua giày, cũng như mua nhà, mua điện thoại, mua thịt, mua rau: phải tự trang bị kiến thức cho mình trước. Do your homework. Một người mua giày sành sẽ biết rõ họ muốn gì, khoảng giá nào và thường là mua ở đâu để có sản phẩm đó (và họ vẫn có thể mua nhầm). Còn đối với người mới làm quen, thì việc tìm hiểu, đi thực tế vòng quanh các nhà giày để thử sẽ là trải nghiệm rất tốt để tìm kiếm đôi giày đầu tiên phù hợp với nhu cầu của mình. 

Trước mắt mình share  vậy, còn mấy phần sau sẽ viết tiếp vì bài cũng dài rồi, người đọc dễ ngán (kiểu bài tập làm văn không nên quá hai tờ giấy đôi :D). Cám ơn các bạn đã đọc bài.

Nói về giày tây (Pt 1) – Chọn được đôi giày đầu tiên

Giày tây (dress shoes) là thứ gần như không người đàn ông nào thiếu được trong đời, bất kể nghề nghiệp. Nhưng tình cảnh chung của rất nhiều bạn bè tại Việt Nam là thông tin để tìm hiểu về giày rất hiếm, và nếu có thì cũng quá xa vời với thực tiễn nước nhà (bạn không thể chỉ cho một người đã quen đi giày Hồng Thạnh là vì sao họ nên mua đôi giày đắt hơn đôi họ đang đi đến 10 lần nếu nó không thực tế). Mình không phải người sành giày, cũng không buôn bán, nhưng sẵn có chút đam mê, nên bày ra viết bài này, để bạn bè có thêm thông tin về một trong những món phục trang đẹp nhất trong đời của đám đàn ông.

Đầu tiên, gọi chung là giày tây (tiếng Anh gọi là dress shoes) nhưng giày tây cũng có rất nhiều kiểu cách, chất liệu và thang bậc đẹp – xấu, bền – dỏm và tất nhiên về giá cả. Trọng tâm hôm nay, mình sẽ nói về quyết định khi mua đôi giầy đầu tiên, có những gì cần lưu ý.

GIÁ
Với các bạn tầm 20s – chớm 30s thì việc chơi giày chưa phải là nhu cầu quan trọng. Quần áo, xe cộ, laptop, điện máy xanh…là những nhu cầu không thể thiếu. Nhưng khi đã quyết định mua giày, hẳn bạn sẽ có những suy nghĩ đầu tiên về giá: mua bao nhiêu cho đủ?

Câu trả lời chính xác rất khó. Từ 500,000 đến 50,000,000 đều có những sản phẩm cho bạn. Nhưng thay vì nghĩ về giá, bạn nên suy nghĩ:

1) Mình mua giày để làm gì?
Ai cũng biết là giày là để đi, nhưng tùy vào môi trường sử dụng mà bạn nên chọn loại giày nào cho phù hợp với túi tiền. Nếu bạn làm công sở, thì sẽ ngồi nhiều, cũng như gặp gỡ đối tác sang trọng thường xuyên, trường hợp này thì đầu tư càng nhiều giai đoạn đầu thì về sau càng có lợi (miễn đừng vay để mua giày). Nếu bạn làm trong những ngành mà sự giản đơn là chuẩn mực hay phải tiếp xúc với sàn nước, dầu mỡ, bụi bẩn nhiều thì có lẽ nên mua những đôi theo tiêu chí rẻ, bền sẽ phù hợp hơn. Mình sẽ có một số ví dụ phía dưới, nhưng đầu tiên hãy nghĩ về việc mình mua giày để làm gì sẽ giúp bạn quyết định tốt hơn về giá.

Môi trường làm việc/học/ở của mình ra sao?
Nếu bạn làm công sở, 70% thời gian bạn sẽ ngồi, giày sẽ đi trên nền lót thảm hoặc lót gạch sạch sẽ. Nếu bạn làm trong ngành nhà hàng, xây dựng v.v… bạn sẽ cần đứng nhiều, đi trong môi trường dầu mỡ, bụi bẩn cao. Những yếu tố này sẽ tác động đến độ bền của giày.

Mẹo: Nếu bạn phải đứng nhiều, tuyệt đối đừng mua giày cao. Mình biết có nhiều bạn chiều cao khiêm tốn, nhưng chiều cao là thứ có thể khắc phục bằng cách sử dụng quần áo vừa form, cũng như nâng cao sự tự tin (cái này quan trọng nhất), không nên bằng giày. Chọn những đôi giày thoải mái sẽ giúp người mang giữ sức khỏe và tự tin hơn nhiều một đôi giày nhìn được, nâng thêm chút cm mà khó chịu kinh ra mỗi khi đứng lâu.

Mình có đi thường xuyên không?
Đây cũng là một tiêu chí khá quan trọng. Có người sẽ cần đi giày hàng ngày (ví dụ những bạn làm trong ngành quảng cáo, sales v.v..) để meet to impress. Cũng có những bạn mua về và chỉ đi khi có a) đám cưới trong nhà, b) đám cưới bạn, c) đám cưới của mình. Dù ít hay nhiều, đầu tư vào 01 đôi giày tốt luôn là lựa chọn đứng đắn, mua ít mà đáng sẽ tốt hơn mua nhiều nhưng không đôi nào ra hồn. Ít mà chất, đó là tiêu chí.

2) Vì sao giày có nhiều mức giá?
Chất lượng, kiểu dáng và thương hiệu. Thường thì đây là 3 yếu tố đánh mạnh nhất vào giá thành của một sản phẩm giày. Mình tạm gọi giày từ 2,000,000 trở xuống là giày phân khúc thấp, giày từ 2,000,000 – 10,000,000 là trung và hơn nữa là cao cấp.

img_20161205_164430

Veritas -Brand Việt giá cao (Đế Goodyear rãnh lấp)

CHẤT LƯỢNG
Đế và mũ giày. Bạn hãy nhìn xem:
ĐẾ (Sole)
Với các loại giày hiện nay có giá <2,000,000 thì 90% sẽ làm đế từ cao su, và phương pháp dán đế (cement construction) là tuyệt đại đa số. Điều này không có gì sai khi khí hậu Việt Nam mưa nhiều, đường nhiều ổ gà và tai nạn dễ xảy ra. Tuy nhiên, ngay cả trong dòng đế cao su vẫn có nhiều loại đế. Giày tốt sẽ đúc đế khá liền mạch, không có thừa thẹo, nhìn tổng thể đôi giày vẫn ổn theo giá thành cho phép. Tuy nhiên, nếu thấy sản phẩm có lỗi như rìa không cắt đẹp, cao su nhìn không đều màu (do sử dụng loại rẻ tiền) thì kiên quyết không mua, bạn đi được vài tháng đế sẽ thủng/gãy hay mòn rất nhanh. Phí tiền không đáng.

img_20161205_164205

Giày Oxford của Vinagiay – dù kiểu dáng hơi ngang và chán. Chất lượng sản phẩm của Vinagiay có lẽ là ổn nhất trong phân khúc giày bình dân. Đế đúc vững và nhẹ.

Các dòng giày phân khúc cao hơn thì thường là sử dụng đế da, và sẽ có rất nhiều lựa chọn hơn về cấu trúc giày (nhiều bạn mới sẽ nhầm đó là…gỗ, mình mua hàng ngay cả trong Takashimaya mà salesmen vẫn vui vẻ bảo đế giày làm bằng gỗ – wth!!). Nhiều người có lẽ vẫn xa lạ với khái niệm giày có đế bằng da, nhưng nói về nó sẽ là một bài viết khác. Đế da hay cao su, quan trọng vẫn là chất lượng trong khung giá thành sản phẩm.

Mũ giày (Upper)
Chất lượng da chứ không phải kiểu dáng sẽ quyết định mũ giày có bền hay không. Nói về da sẽ cần vài quyển sách, ở đây mình chỉ nói những ý quan trọng nhất:
1/ Độ mịn:
Da giày được thuộc từ da động vật, và động vật có..lỗ chân lông. ĐỪNG mua các loại giày nhìn bóng loáng, mịn màng nom đỏng đảnh mà không thấy lỗ chân lông (không tính da cá sấu hay bò sát). Đó là loại da thường chất lượng kém, phải phủ một lớp hóa chất lên để che giấu khuyết điểm và tăng dộ dày và “đanh” cho lớp da, loại da này còn gọi là corrected leather. Da dù chất lượng thuộc và xuất xứ ở đâu cũng cần đảm bảo thoáng khí và co giãn tốt. Loại da che phủ sẽ rất, rất, rất cứng khi đi lại, nhăn/gãy rất nhanh và hầu như không thể phục hồi hư hại. Tệ nhất là sau thời gian ngắn sử dụng, lớp che phủ sẽ bay mất, để lại một đôi giày làm mình nghĩ đến 101 con chó đốm.

NÊN mua các loại giày có lỗ chân lông (chuyên môn sẽ có các loại full grain, top grain), nếu bạn mới đi mua giày, thì lựa chọn đó sẽ giúp bạn có đôi giày thoải mái khi sử dụng hơn.

img_20161204_122516

Ban đầu corrected leather sẽ rất đẹp, cho đến khi gãy ra trong quá trình sử dụng

2/ Xuất xứ
Da tốt nhất thế giới, theo thiên hạ thường chấp nhận sẽ đến từ các nhà thuộc da Pháp (Annonay, Dupuy ), Ý (Polaris..) v.v.. kém hơn sẽ là các nhà thuộc da ở Nga, Ấn, Bangladesh (triển lãm da giày Việt Nam ở SECC đa phần là suppliers từ các bạn Cô Dâu 8 tuổi sang quảng cáo). Da Nhật thì mình chưa có để trải nghiệm nhưng tiếc nhất là da Việt thường được đánh giá là kèm hơn hàng ngoại nhập. Lý do: mỗi nơi thuộc sẽ có bí kíp của họ. Cũng như tại sao cầu thủ Brazil đá hay hơn cầu thủ Việt Nam, chất lượng da thuộc là tổng hòa nhiều yếu tố nhà nghề mà không thể 1,2 lý do giải thích được. Da tốt hơn sẽ luôn bền hơn, chịu năm tháng, mài mòn tốt hơn, và chắc chắn là chịu được lực nén để lên khuôn giày tốt hơn. Theo mình biết thì hiện nay đa số các nhà làm giày phổ thông ít khi public nguồn da của mình, nhưng theo mức giá thành và phân hạng như trên thì các bạn cũng có ít nhiều phỏng đoán về xuất xứ đôi giày mình mang.

img_20161108_145106

Full Brogue (Fugashin) sử dụng da Dupuy. Nếu biết chăm sóc, giá trị sử dụng của da này là 10 – 20 năm.

Đừng mua giày giả da, đừng.
Đây là loại giày nhãn LD (lề đường) giả LV mà bạn hay thấy với giá sale đến kinh ngạc, từ 100,000-200,000. Nếu kinh tế cho phép, bạn đừng mua loại này. Nó sẽ làm chân bạn phồng, rộp, đau gót, nhức lòng bàn chân và hư trong vòng 1 tháng. Tiền vẫn là tiền, nên nếu chưa gấp, để dành và mua đôi tốt hơn sẽ là ổn nhất.

KIỂU DÁNG

Nói về kiểu dáng giày thì rất nhiều (cần bài khác). Nhưng trong nội dung hôm nay, mình có thể tóm lược như sau:

  1. Giày dây cột khép (Oxford)
  2. Giày dây cột mở (Derby)
  3. Giày lười/Giày xỏ (Loafers Slip-on, Moccasins)
img_20161208_111842

Giày Oxford – Half brogue của hãng Roger (brand Việt), đế Goodyear Welted

GIÀY ĐI ĐƯỢC BAO LÂU
Cuối bài viết này, mình trả lời câu hỏi mà ai cũng từng hỏi nhân viên bán hàng. Tất nhiên, nhân viên bán hàng sẽ không đủ khả năng giải thích cho bạn được, vì họ cũng không phải là bạn để trả lời những câu hỏi sau:

1) Mình đi thường xuyên không?
2) Mình có bảo dưỡng giày không?

img_20161206_113111

Một sản phẩm giày giá dưới 1,000,000 của Công ty giày Quân đội, mình dùng thường xuyên 2 năm qua. Vẫn rất ổn.

Một đôi giày bình thường, phân khúc thấp nếu bảo dưỡng tốt và mua được từ nhãn hàng kém tên tuổi (ít phí cho thương hiệu, cửa hàng sang trọng, nhân viên và do đó dành được nhiều chi phí hơn cho việc mua nguyên liệu tốt) sẽ đi được trên dưới 1 – 2 năm theo kinh nghiệm của mình (thường sẽ bị mòn, rách đế, nếu bạn sửa lại sẽ đi được lâu hơn, tất nhiên là với điều kiện mũ giày phải còn dùng được). Tốt nhất, bạn nên học thêm một ít phương pháp bảo quản giày, nhất là phần mũ giày, của bền vẫn do người. Hy vọng ít chia sẻ hôm nay sẽ giúp các bạn có thêm ý tưởng khi mua giày tây cho mình. Thắc mắc, bạn vui lòng chia sẻ thêm nhé. Chúc bạn vui và có đôi giày đầu tiên như ý.

Toàn bộ hình ảnh sản phẩm giày do người viết tự thực hiện.

Bánh mì thịt

Gọi là bánh mì thịt để phân biệt với loại bánh mì không thường dùng. Nếu như bánh mì không thường hay được dùng để ăn không, để chấm sữa, chấm bò kho, hay bị xắt lát chiên đường, để nướng rồi phết bơ đậu, phết mứt dâu các loại, thì bánh mì thịt là loại bánh được nhồi nhét đủ thứ vào trong cả, và thường là nhân mặn. Ngày nay gọi là mì thịt cũng không còn chính xác nữa. Những năm 90, người ta chỉ quen ăn loại bánh mì nở nang rỗng ruột cùng một công thức chung để làm nên bánh mì thịt, nên dường như ở đâu cũng như đâu.  Thường thường, nhân mặn sẽ là hợp tác xã gồm thịt nguội (jambon), chả lụa, patê, chà bông. Ngày nay, khi thói quen ăn bánh mì được đa dạng hóa từ đẳng cấp, đến các loại nguyên vật liệu khác nhau, bên cạnh đó là cách chế biến cũng như khẩu vị đa dạng của người dân mà giờ không thiếu các loại bánh mì xá xíu, bánh mì cá hộp, chả cá, chả bò, phô mai, thịt nướng, ốp la, phá lấu, gà quay, heo quay, v.v… mà còn có cả những kiểu ngoại nhập như kebab hay cá hồi. Điểm tô cho hương vị đậm đà thêm, không thể không kể đến phần gia vị cộng thêm từ các nguyên liệu phụ. Phổ thông nhất là nước tương (xì dầu) hay muối tiêu cho bánh mì chả cá và ốp la. Có nơi dùng loại nước có vị chua ngọt dịu như nước cá hộp, hoặc đi kèm với mùi béo ngậy của mayonnaise hay bơ bánh truyền thống. Đôi khi có những chỗ nước xốt khéo đến nỗi chỉ cần gọi một ổ bánh mì nóng chan nước xốt thông thường là đã đủ để người ăn thỏa mãn cái thú ăn sáng của mình.

Bánh mì Việt Nam cũng phản phất thói quen dùng nhiều rau xanh như phần lớn các món ăn Việt khác. Các loại rau củ dùng phổ thông nhất là dưa leo, cà chua, hành sợi và ngò xắt. Tùy theo món cũng như  tập tục của vùng mà người cho thêm những loại rau khác vào. Ví như bánh mì chả bò thì hay có thêm rau răm. Không thể không nhắc đến đồ chua, ớt trái, hay ớt xắt sợi. Có những cô bán bánh mì xắt ớt thành những khoanh tròn xếch, nhưng không quá cay. Có cô lại chọn những quả ớt hiểm nhỏ tí ti, mà cắn trúng miếng nào là đỏ mặt miếng đó. Rau xanh đóng thành phần kiềm hãm cái béo, cái mặn, cũng như giúp cho bánh mì thịt thêm phần tươi ngon, giúp người ăn không đầy bụng.

IMAG1357
Tuy nhiên, cái hồn của một ổ bánh mì thịt ngon lại nằm ở tự phần bánh mà ra. Mỗi khi sáng sớm tầm năm, sáu giờ là lúc những lò bánh mì bận rộn nhất trong ngày. Tiếng xe cub 50 nổ đùng đùng, chở lặc lè sau lưng những cái rổ bự “tổ bố” phủ lớp bạt che bụi tỏa ra khắp đường phố đến những hàng bánh mì bắt đầu dọn ra. Bánh mì ngày xưa do thiếu bột thiếu chất, mà chủ yếu là bột nở nên khá mi nhon, giòn rụm vì rỗng ruột. Bánh mì ngày nay da thịt ruột rà đầy đủ hơn: bánh đặc ruột, nước vỏ vàng vừa phải, không bị cháy xém do dùng lò than như trước. Bánh mì ngon là khi còn nóng ấm, bóp vào nghe tiếng “rộp rộp” vang lăng lẳng trong tai. Có loại bánh còn phủ mè lên trên, nên cắn vào đã giòn, khi nhai còn cảm nhận được vị bùi bùi đặc trưng của lớp mè chín. Bánh mì cũng nảy sinh nhiều hình dạng khác nhau, có loại bánh hình thoi truyền thống, có loại bánh baguette dài thoòng, và chắc hẳn nhiều người còn nhớ ổ bánh mì cóc trứ danh ngày nào, giờ đã lui dần vào dĩ vãng.

Bánh mì thịt như một phần thường nhật của cuộc sống đất Sài Gòn. Bánh ngon tùy tay người bán, nhưng cũng tùy khẩu vị người ăn. Hàng này ngon với bạn, chưa hẳn đã khoái khẩu với ta. Hành trình đi tìm một ổ bánh mì thịt ngon hoàn hảo là một trong những điều phải làm khi đã sinh ra và lớn lên ở vùng đất này.
Bánh mì thịt không rao cũng không mời, không chỉn chu cầu kỳ như chính người dân nơi đây. Nhưng ai đã yêu nhịp sống này, đã yêu bánh mì và những bữa ăn vội vã, sẽ hiểu và thấm hơn cái hồn của món ăn dân dã này, món ăn mà ngày xưa từng được liệt vào hàng cao lương mỹ vị tuổi thần tiên.

Your empire is your company

When we were kids, we love playing strategy games like kids always do. we either stock resources to the roof of the house, or spend all resources into building forces and send them away as soon as we can without any sound plans. As we grow up and suppose we learn about business management, then maybe strategy games should be played now in a different way.

1. Cash flow | Resources
Cashflow is essential to a business, so are resources. I mean resources can be expressed in various forms among different games: gold, rock, lumber, money, Saiyan energy … but in the end, they’re like the bloodlines of the game body. So:

  • Don’t stock resources anymore. Burn them as soon as you can get them into building/creating something. Unlike real money, they DON’T generate any interests at all (cause there are no banks in your game). Try to make sure every single unit of resources is put into working as soon as possible.
  • Channel them all and have some basic strategies against your enemies. If he tends to be offensive, then maybe you’ll put your resources into building defensive structures. If he loves to build and stock, then harass him without mercy. Whatever strategy you choose, the way you spend your resources will best reflect that.
Your empire is your company. (Source)

Your empire is your company. (Source)

2. Units : Human resources
In many strategy games, as in Age Of Empire, Warcraft, Starcraft, Red Alert etc, we don’t have to pay wages for the forces we take. Though some restriction have been constructed to prevent us from building a North Korean army. In Warcraft, there are upkeep penalties for maintaining large forces, or in the Total War series, high wages are the reason why you’ll never want to keep your army idle unless in case of defense. In summary, keeping a large forces might not be so visibly affect your winning ratio.

Yet in fact, it does. Just like in business, every single unit aka employee MUST have a clear mission/job description, ie Peasants are born to build/harvest and since they don’t eat in the game, we are supposed to make them busy most of the time. Soldiers are trained for fighting, since they can’t participate in economic endeavors like real life soldiers do, they must go to war and gain experience (or die), again, unless you’re expecting an attack from the enemies. Remember: Job Description!

3. Game Tactics : Project Management
This is so far the most funny and helpful fact I learn from business management. Imagine, in managing projects, you have long Gant charts with dates, milestones, and long dotted lines. So are your games. Make sure all operations are happening at the same time as much as possible. Usually, we all are conscious of this matter. But early players might be unfamiliar with the game settings and forget to make things this way. Anyhow, we’ll learn it as we play along.

Enjoy your game!

Hotboy Hoàng Hữu Phước là ai?

Mấy tháng nay, dư luận râm ran câu chuyện về một hotboy Sài Gòn chánh hiệu con nai vàng, với những phát ngôn ấn tượng không thua gì fan cuồng K-Pop. Như những người thấp cổ bé họng khác, chúng ta cũng tò mò tìm hiểu sơ qua về nhân vật này. Xin trân trọng giới thiệu: Hotboy Hoàng Hữu Phước.

1321808779.nv
Hoàng Hữu Phước
Sinh năm: 1957
Nguyên quán: Sài Gòn
Nghề nghiệp: Từng trong ngành giáo dục, xuất nhập khẩu, tư vấn, bảo hiểm nhân thọ v.v… Hiện làm Tổng giám đốc Công ty Mỹ Á – Đại biểu Quốc hội khóa 13.
Năng lực trích ngang:
“Đọc cách hành văn của tôi, một vị phó giám đốc Manulife Canada, mà tôi từng làm Giám đốc nhân sự nói rằng cả khu vực Bắc Mỹ – Canada không người Việt nào được như tôi. Nếu ai hỏi ổng cái gì, thì ổng nói cứ gặp Mr. Phước hỏi.” (Tại bài phỏng vấn sau).

Xin không nói nhiều về suy nghĩ của tôi, mà trưng ra một vài phát ngôn khá hay ho, trong những xì-căng-đồ gần đây của vị này để các bạn có những kết luận riêng.

SCANDAL I: VỀ CHỐNG LUẬT BIỂU TÌNH – LẬP HỘI:
“Cuộc biểu tình đầu tiên xảy ra năm 1913 và mãi đến các năm 1960 mới xuất hiện từ ngữ “biểu tình” ở Mỹ rồi lan ra khắp thế giới.”

“Ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của Chính phủ”.

“Cuộc biểu tình chiếm phố Wall suốt 2 tháng nay tại NewYork và hơn 20 thành phố lớn ở Mỹ vừa bị cảnh sát ra tay dẹp do tình trạng bẩn thỉu, mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp và hiếp dâm xảy ra tại các nơi biểu tình làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh. Đây là ý kiến của tôi mong được sự ủng hộ của Quốc hội.”

“Vừa rồi có một số cuộc biểu tình diễn ra làm ảnh hưởng đến trật tự giao thông, cản trở hoạt động của người dân nên rất nhiều người bức xúc.”

SCANDAL II: ĐẢ PHÁ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI – NHÀ SỬ HỌC DƯƠNG TRUNG QUỐC

Các bạn có thể đọc nguyên văn bức thư tại website “tiếp xúc cử tri” của Phước đệ.

Một vài đoạn khá ấn tượng về khả năng hành văn như tiên ( trích nguyên):

Dương Trung Quốc

Bốn Điều Sai Năm Cũ (Tứ Đại Ngu)

Hoang Huu Phuoc, MIB

Giới Thiệu Đôi Nét Về Dương Trung Quốc:

Dương Trung Quốc quê quán tỉnh Bến Tre, sống ở Hà Nội, trình độ học vấn: tốt nghiệp đại học môn Sử, tự dưng có danh xưng “Nhà Sử Học” trên trời rơi xuống, không rõ do tự xưng hay do thuộc hạ tung hê, ắt do ở Việt Nam và trên thế giới chỉ có “Thạc sĩ” và “Tiến sĩ” mới được gắn học vị vào tên, chứ “tốt nghiệp đại học” (tức “Cử nhân”) hay “tốt nghiệp phổ thông” (tức “Tú tài”) thì theo quy định bất thành văn của thời hiện đại không được nêu ra kèm theo tên họ, nên tức mình đau mẩy phải áp cụm từ “nhà sử học” vào tên để cho có với người ta chăng?

Nhất Đại Ngu của Dương Trung Quốc:  Đĩ

(Do trước đó ông Quốc kiến nghị việc đưa nghề mại dâm vào quản lý chính thức)

Dương Trung Quốc chỉ nghĩ đến mại dâm như việc đơn giản người phụ nữ có quyền bán thân để kiếm tiền và để đáp ứng nhu cầu xã hội. Dương Trung Quốc hoàn toàn không biết rằng mại dâm bao gồm đĩ cái, đĩ đực, đĩ đồng tính nữ, đĩ đồng tính nam, và đĩ ấu nhi. Dương Trung Quốc hoàn toàn không biết rằng khi “công nhận” cái “nghề đĩ” để “quản lý” và “thu thuế”, thì phát sinh … nhu cầu phải có trường đào tạo nghề đĩ thuộc các hệ phổ thông đĩ, cao đẳng đĩ, đại học đĩ; có các giáo viên và giáo sư phân khoa đĩ; có tuyển sinh hàng năm trên toàn quốc cho phân khoa đĩ; có chương trình thực tập cho các “môn sinh” khoa đĩ…

-> Có lẽ cái dại của ông Quốc là dám dành quyền phát biểu về chuyên môn này của Phước đệ chăng?

Nhị Đại Ngu của Dương Trung Quốc: Đa Đảng

Trong một video clip trả lời phỏng vấn của PhốBolsaTV, Dương Trung Quốc đã vừa nháy mắt vừa nói với nhà báo rằng các anh ấy ở Việt Nam Cộng Hòa nên biết rõ thế nào là “đa đảng”. Có cái mác “Nhà Sử Học” nhưng Dương Trung Quốc đã hoàn toàn không biết gì về lịch sử Việt Nam Cộng Hòa.

Ăn nói hồ đồ và xằng bậy về Việt Nam Cộng Hòa là điều đại ngu thứ hai của Dương Trung Quốc.

-> Cựu Giám đốc nhân sự Bảo hiểm phát biểu rằng Dương Trung Quốc không biết gì về lịch sử đấy.

Tam Đại Ngu của Dương Trung Quốc: Biểu Tình

Tại kỳ họp thứ 2, Quốc hội Việt Nam khóa XIII, tháng 10 năm 2011, sau khi phát biểu xong về sự cần thiết có cái gọi là “Luật Biểu Tình”, Dương Trung Quốc nổi nóng khi nghe đại biểu Hoàng Hữu Phước phát biểu phân tích về ngữ nghĩa, ngữ nguyên, và lịch sử xuất hiện của cụm từ “protest demonstration” trong tiếng Anh mà tiếng Việt đã dịch sai thành “biểu tình” để từ đó kiến nghị chưa thể đưa lên bàn nghị sự cái gọi là “luật biểu tình” do ý tứ chưa thông, chắc chắn sẽ gây cảnh rối loạn an ninh trật tự. Vì nổi nóng trước hiện tượng chưa từng có tiền lệ tại quốc hội Việt Nam khi đại biểu Hoàng Hữu Phước được nghị trường vỗ tay đồng tình, Dương Trung Quốc đã có cái đại ngu thứ ba.

Do hấp tấp, hiếu chiến, háo thắng, Dương Trung Quốc đã nói xằng bậy rằng đại biểu Hoàng Hữu Phước hãy nghiên cứu trước khi phát biểu, mà không thể hiểu rằng đại biểu thạc sĩ Hoàng Hữu Phước luôn có trách nhiệm trong từng lời phát biểu tại nghị trường và nghiên cứu sâu về lịch sử Việt Nam Cộng Hòa và lịch sử các từ ngữ tiếng Anh trong tương quan tiếng Việt.

-> Xin trích phản hồi của chuyên gia Nguyễn Quang A:

Tôi tự hỏi, một “đại diện của dân” lại đề nghị các “đại diện của dân” tước hai quyền con người cơ bản được hiến định của dân! (*)

Tứ Đại Ngu của Dương Trung Quốc: Văn Hóa Từ Chức

Tại kỳ họp thứ 4 Quốc hội Việt Nam Khóa XIII tháng 11 năm 2012, Dương Trung Quốc đã phát biểu chất vấn tại nghị trường quốc hội, đặt vấn đề “văn hóa từ chức” với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người lúc đó đang phải giải quyết các sai phạm nghiêm trọng xảy ra tại các tập đoàn kinh tế Vinashin và Vinaline. Đến khi nghe Thủ tướng trả lời hùng biện, chân thiết, khúc chiết, thấu lý đạt tình, nhận được sự tán dương của 496 đại biểu quốc hội (trừ 1 đại biểu bị miễn nhiệm, 1 đại biểu qua đời khi tại nhiệm, bản thân thủ tướng, và bản thân Dương Trung Quốc), Dương Trung Quốc đã vội vàng nói thêm rằng Dương Trung Quốc sở dĩ đặt câu hỏi là để xem Thủ tướng trả lời thế nào, và với nội dung Thủ tướng vừa đối đáp thì nhân dân yên tâm, tức là đã “an dân”.

-> Haha…

Vài suy nghĩ riêng

1. Trong chính trị, dù là chính thể nào, cũng như Niccolò Machiavelli  nói: đều có sư tử và cáo. Mọi hành vi, chính sách, từ bộ luật cho đến cái bắt tay trên truyền hình đều có tính toán cẩn thận. Phe phái ẩu đả, bè lũ cắn xé là chuyện thường. Việt Nam không là ngoại lệ.

Nhưng tìm hiểu qua về nhân vật này, dù chỉ mới lấm tấm mưa phùn, đã rõ thấy chính trị không chỉ có sư tử và cáo.

2. Một người tự nhận học sâu hiểu rộng, bằng cấp kinh nghiệm đeo đầy ngực, dẫn trích từ cổ thư đến tôn giáo rào rào mà sao lời lẽ chua chát, điêu ngoa, “đàn bà” đến lạ. Có lẽ Phước đệ cần được giúp “man up”.

3. Nhà Sử học Dương Trung Quốc không chỉ là người có tầm chuyên môn, mà còn có tâm với chính trường. Nhiều bạn trẻ đã thích thú với câu chuyện ông mở một trang Yahoo Blog để giao lưu cách đây khá lâu (lần đầu tiên một Đại biểu Quốc Hội có blog). Dù khá sơ sài nhưng nói chung đã khiến giới trẻ quan tâm nhiều đến chính trường trong nước hơn. Việc ông dám “cả gan” nêu ra vấn đề từ chức với Nguyễn Tấn Dũng là một chuyện xưa nay trong nước ít ai dám làm. Chỉ bấy nhiêu, là đủ hiểu vì sao dư luận sôi sục như vậy với mức độ chánh nhân quân tử của Phước đệ.

Phản hồi của cử tri thế nào thì để họ nói hay hơn tôi (Dương Trung Quốc)

Để kết bài, xin trích một đoạn từ phản ứng của ông Quốc sau khi đọc bài viết của Phước:

Viết trên trang mạng, blog riêng của anh ấy thì tôi không bình luận, chỉ có điều tôi cũng theo dõi ý kiến phản hồi của độc giả [trên các trang mạng và blog của ông Phước], mà tôi quan tâm hơn là ý kiến của cá nhân anh Phước.

Phản hồi của cử tri [của ông Phước] thế nào thì để họ nói hay hơn tôi, nhất là cử tri của một thành phố lớn, nhiều trí thức, là những người đã bầu ra anh Phước. (*)

Chúc bác Quốc mạnh khỏe để tiếp tục chiến đấu.

PS:
Liệu người Sài Gòn sẽ để Phước đệ tại chức hết nhiệm kỳ (2011 – 2016)?